Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

Điều ước ngày cuối năm của Barca là Neymar trở lại

Người Tây Ban Nha có một phong tục đón năm mới khá đặc biệt. Đó là ăn 12 quả nho lúc giao thừa, mỗi khi đồng hồ điểm 1 giây lại ăn 1 quả để cầu mong 12 tháng ngập tràn hạnh phúc. Nhưng Barca hiện giờ có lẽ chỉ có một điều ước là Neymar sớm trở lại.
Điều ước ngày cuối năm của Barca là Neymar trở lại

Phong cách chơi bóng của Neymar vốn luôn gây ra những tranh cãi. Dù trong màu áo Santos hay Barca, tiền đạo người Brazil vẫn luôn có niềm đam mê bất tận với việc lừa bóng, cầm bóng đâm thẳng vào mặt hậu vệ và đôi khi táo bạo đến mức hơi liều lĩnh. Tất nhiên, không phải lúc nào anh cũng đưa ra quyết định đúng nhất và vì thế, nó luôn tiềm ẩn những rủi ro. Nhưng mặt khác, nó cũng có yếu tố tích cực là các đối thủ thường rất khó phán đoán Neymar sẽ làm những gì.

Huyền thoại quá cố Johan Cruyff cũng từng đặt dấu hỏi về tính hiệu quả trong lối chơi của Neymar, và nghi ngờ về khả năng chung sống hòa bình của anh với ngôi sao số một của Barca là Lionel Messi. Tuy nhiên, tiền đạo người Brazil đã vượt qua tất cả các thử thách ấy. Anh tạo lập mối quan hệ khăng khít với Leo, và cùng cầu thủ người Argentina hợp với Luis Suarez thành bộ ba khét tiếng M-S-N. Và mùa trước, khi Messi dính chấn thương, Neymar thậm chí còn đứng lên gánh vai trò thủ lĩnh và nguồn cảm hứng của Barca.

Đã 2 tháng trôi qua, Neymar chưa có được một pha lập công nào
Đã 2 tháng trôi qua, Neymar chưa có được một pha lập công nào
Đó là thời điểm đầu mùa 2015/16, khi một chấn thương đầu gối khiến Messi phải ngồi ngoài gần 2 tháng, từ 29/09 đến 21/11/2015. Thế nhưng trong 8 trận đấu mà Leo vắng mặt, Barca vẫn thắng tới 7 trận và chỉ nhận 1 thất bại tại tổ ấm của Sevilla. Và nguồn cảm hứng của đội bóng Catalan trong khoảng thời gian ấy không phải ai khác ngoài Neymar. Tiền đạo người Brazil đã ghi tới 10 bàn và có 6 pha kiến tạo trong chuỗi trận này. Trong đó, có những trận mà gần như một mình anh đem về chiến thắng cho Barca như trận thắng BATE Borisov 3-0 (2 bàn, 1 kiến tạo), hay thắng lợi 5-2 trước Vallecano (4 bàn, 1 kiến tạo). Nhưng chỉ 1 năm sau, tình thế đã hoàn toàn đổi khác.

Messi trở lại và đang chơi thứ bóng đá hay nhất của mình. Nhưng không ai còn nhận ra cầu thủ có thể thách thức sự thống trị của El Pulga và Cristiano Ronaldo, và từng được coi là một ứng cử viên nghiêm túc cho danh hiệu Quả bóng vàng mùa trước nữa. Neymar giờ có vẻ hài lòng với vai trò “số 11” thuần túy, thay vì tiến lên nắm vai trò thủ lĩnh. Các con số đã nói lên tất cả: dù vẫn có 13 đường kiến tạo, anh mới ghi được có 6 bàn, kém hẳn so với cùng kỳ 2 mùa trước (16 và 14). Đã 2 tháng trôi qua, Neymar chưa có được một pha lập công và giờ, anh còn xếp sau cả Arda Turan (11 bàn) trong danh sách các chân sút hàng đầu của Barca.

Những thống kê ấy cho thấy sự sa sút khủng khiếp của tiền đạo người Brazil. Tuy nhiên, người Catalan vẫn đặt niềm tin vào cầu thủ từng khiến họ mất tới 57,1 triệu euro phí chuyển nhượng (trên giấy) và cả mớ rắc rối với cơ quan thuế để mua về từ Santos. Dù đang tụt dốc, Neymar vẫn được gia hạn hợp đồng đến tháng 6/2021 kèm mức lương lên tới 17 triệu euro/năm, chưa kể được hưởng 100% bản quyền hình ảnh. Đó là những ưu đãi đặc biệt, chỉ kém đúng Messi. Và giờ, các cule đang hy vọng anh sẽ đền đáp lại niềm tin ấy một cách xứng đáng. Trong năm mới 2017.

Ghi ít bàn hơn, kiến tạo nhiều hơn
Neymar đã thay đổi khá nhiều so với mùa giải trước. Ở mùa 2015/16, anh đã ghi được 16 bàn và có 9 đường kiến tạo sau 18 trận chính thức đầu tiên cho Barca. Cùng kỳ mùa này, tiền đạo người Brazil mới có 6 pha lập công, nhưng lại có đến 13 lần dọn cỗ cho các đồng đội.

Klopp so tài Guardiola: Niềm tự hào của Ngoại hạng Anh

Khi Liverpool chạm trán Man City là lúc Juergen Klopp chạm trán Pep Guardiola. Hai HLV hàng đầu ở thế hệ của họ chạm trán nhau giữa lòng nước Anh, tiêu biểu cho một thời kỳ thịnh vượng của giải đấu danh giá nhất hành tinh.
Klopp so tài Guardiola: Niềm tự hào của Ngoại hạng Anh

Năm 2016 mở ra với Leicester City chễm chệ ở đỉnh BXH, chuẩn bị cuộc đua nước rút về đích để làm nên bất ngờ lớn nhất trong lịch sử Premier League. Và năm 2016 chuẩn bị kết thúc với cuộc đại chiến giữa Klopp và Pep, hai HLV có hai trường phái chiến thuật đối lập. 

Một đằng thích sự đam mê trong mọi pha bóng (passion), một đằng thích kiểm soát bóng đến tối đa (possession). Một đằng là tiqui-taca, một đằng là gegenpressing. Klopp nói: “Tôi chả thích mấy cái tên gọi. Nhưng dù là tên gọi gì thì điều duy nhất chúng tôi muốn là chiến thắng”.

Đúng vậy. Pep và Klopp đã mang cái văn hóa chiến thắng đến nước Anh. Pep là dạng “đẻ bọc điều”, toàn làm cho những CLB lẫy lừng danh tiếng và nhiều tiền lắm của. Vừa khởi nghiệp ông cầm Barca, có Lionel Messi tuyệt đỉnh thế giới và dàn tiền vệ mạnh nhất lịch sử Tây Ban Nha. Sau đó ông sang Bayern với sức mạnh vượt trội tại Đức, trong lúc chờ Man City trải thảm rước mình về. 

Klopp thì đúng tinh thần “khởi nghiệp”, từ khóa của thanh niên Việt Nam hiện tại. Làm từ thấp lên cao, biến doanh nghiệp nhỏ thành lớn, chinh phục những thử thách ngày càng khó hơn. Từ Mainz đến Dortmund rồi bây giờ là Liverpool, Klopp thích xây dựng với những gì ông có trong tay. Ông truyền năng lượng đến tập thể bởi sự nhiệt huyết và đam mê.


Cả hai đều tự phụ với tài năng của mình, dù nhìn từ bề ngoài thì Pep khiêm tốn hơn. Khi thấy Pep xuất hiện ở sân Anfield trong trận đấu mới đây, Klopp đùa ngay: “Tại ông ta thích xem bóng đá đẹp ấy mà”. Mà Liverpool đá đẹp thật. Klopp bảo nếu không phải HLV của Liverpool thì ông cũng sẽ bỏ tiền mà xem The Kop đá. “Có cách nào kết thúc năm 2016 hay hơn là đến sân xem trận Liverpool - Man City không? Tôi sẵn sàng mua vé vào xem trận này”, Klopp nói. Nhưng coi bộ khó, vì vé đã bán hết từ 3 tuần trước.

Trận đại chiến này quả thực rất thú vị. Với hai đội bóng, nó còn có ý nghĩa sống còn. Để bám theo Chelsea, chiến thắng là mệnh lệnh. Một thất bại có thể sẽ khiến họ hẹn lại mùa sau. Tính chất sống còn khiến trận cầu cuối năm thêm kịch tính. 

Đấy cũng sẽ là trận cầu mang tính biểu tượng cho Premier League. Hai HLV nước ngoài, mang triết lý của mình dung hòa với văn hóa bóng đá Anh để nâng giải đấu lên một tầm cao mới. Premier League xứng đáng là một NBA của bóng đá nếu ta nhìn vào số lượng ngôi sao và cục diện giải đấu. 6 CLB đang bứt tốp và tranh nhau 4 chỗ trong Top 4. Ở “giữa sân” thì có Southampton và Everton trong khi nhóm còn lại sẽ tranh suất ở lại Premier League năm sau. Mỗi một trận đấu tại giải đều có ý nghĩa quyết liệt, ảnh hưởng trực tiếp đến cục diện cuộc đua nào đó.

Ngày này năm ngoái, Leicester có 38 điểm sau 18 trận, dẫn đầu. Hiện tại, 38 điểm chỉ đủ để đứng thứ 4, cách vị trí đầu bảng của Chelsea những 8 điểm. Man City đang có nhiều hơn năm ngoái 4 điểm, nhưng lại thua Chelsea những 7 điểm, thay vì 3 điểm như cũ. Tottenham và Man United cùng có nhiều hơn năm trước 4 điểm, vậy mà vẫn chầu rìa ngoài Top 4.

Lý do là tất cả đều đã mạnh hơn. Man City mạnh hơn, Liverpool mạnh hơn, Chelsea mạnh hơn và Man United cũng đã mạnh hơn. Arsenal và Tottenham đang đứng thấp hơn cùng kỳ mùa trước một bậc, nhưng Arsene Wenger và Mauricio Pochettino đều quả quyết là đội bóng của họ đã chơi hay hơn.

Đấy chả phải là niềm tự hào Premier League đấy ư!